Mầm non ở Trường Sa Kỳ 2: Hoa xuân trên Trường Sa lớn

“Bố chạy trở lại cửa phòng mổ. Chờ thêm một phút. Một phút dài nhất đời. Cửa đã mở, bác sĩ Ngọc bước ra, tươi cười bảo: “Chúc mừng anh”. Bác sĩ Lãn đang bọc con trong chiếc khăn. Con đang khóc, khóc to và khỏe, gương mặt tròn nhỏ, hồng hào dù đã bị nhau thai quấn cổ hai vòng. Con gái bố thật dũng cảm …”. Đó là những dòng nhật kí của anh Nguyễn Tấn Thi, bố bé Nguyễn Ngọc Trường Xuân.

Giấy cam kết…mổ

Nắng Trường Sa, gió Trường Sa! Trong cái vị mặn mòi của biển, dưới tán lá tra nơi cầu cảng đảo Trường Sa lớn, tôi gặp anh Nguyễn Tấn Thi cùng vợ là chị Nguyễn Thị Thanh Thúy đang ẵm bé Nguyễn Ngọc Trường Xuân ra đón khách tới thăm đảo. Chị Thúy khoe với tôi, ngày 4-4 vừa qua, gia đình chị cùng quân dân trên đảo đã tổ chức sinh nhật cho cháu Xuân tròn một tuổi.

Một năm. Thời gian trôi qua nhanh thật! Anh Thi ngồi bên tôi buông một câu vào hư không. Rồi tôi chẳng cần hỏi, cứ thế dưới bóng mát cây tra ở đảo, anh kể về ngày mà cháu Nguyễn Ngọc Trường Xuân ra đời.

Hôm đó, ngày 4-4-2011, chị Thúy kêu đau bụng. Anh Thi vội đưa chị tới trạm xá của đảo, rồi tức tốc trở về nhà lấy sữa, tã, quần áo…mọi thứ anh đã chuẩn bị từ rất lâu, với mong muốn lo thật chu đáo cho vợ và con.

Anh đưa vợ vào phòng mổ, lặng lẽ ngồi ngoài chờ đợi tiếng khóc chào đời của con. Một lúc sau, bác sĩ Nguyễn Hà Ngọc, trạm xá trưởng bước ra, với vẻ mặt hơi căng thẳng nói với anh: Thai nhi nằm ngôi ngang, lại bị nhau thai quấn cổ, mẹ có u xơ tử cung. Phải mổ không thể đẻ thường được. Bác sĩ Ngọc đưa cho anh hai tờ giấy cam kết, bảo đọc kỹ rồi ký.

Nguyễn Ngọc Trường Xuân khôn lớn mỗi ngày nơi đảo xa. Ảnh: Duy Thành

Nguyễn Ngọc Trường Xuân khôn lớn mỗi ngày nơi đảo xa. Ảnh: Duy Thành

Anh Thi ngơ ngác nhìn bác sĩ! Bởi từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ anh nào biết tờ giấy cam kết dọc ngang thế nào đâu. Nhớ lại giây phút ấy, anh Thi nói: “Cầm hai tờ giấy trên tay, tôi đọc thật kỹ, đọc từng chữ và òa khóc. Tôi không nghĩ rằng con tôi lại sinh khó tới vậy! Liệu rằng mổ ở trạm xá nhỏ bé giữa trùng khơi này có cứu được vợ và con tôi không? Tôi đề nghị bác sĩ tìm cách đưa vợ tôi vào bờ, bác sĩ bảo giờ không kịp nữa rồi! Tôi đành phải đặt bút kí mà trong lòng dậy sóng. Tất cả nhờ trời, nhờ bác sĩ, biết làm sao khác được”.

Hiểu tâm trạng của anh, bác sĩ Nguyễn Hà Ngọc khuyên anh Thi bình tâm lại. Bởi mổ sinh cho chị đã có bác sĩ chuyên khoa sản ở Khánh Hòa ra thăm khám. Không chỉ thế, bác sĩ Ngọc còn bảo đã có năm đơn vị máu mới được chuyển trong bờ ra, toàn bộ anh em bộ đội trên đảo đã được thử máu chiều qua, những người cùng nhóm máu đã tập hợp và sẵn sàng hiến máu cho chị Thúy. Rồi một cầu truyền hình được nối với Bệnh viện 175 tại thành phố Hồ Chí Minh để phục vụ ca mổ.

Một giờ bằng cả trăm năm

Anh Thi không hiểu nhiều lắm về cầu truyền hình nhưng anh biết tất cả mọi người đang lo lắng cho vợ và con anh. Sáng sớm hôm đó, chỉ huy đảo đã đến động viên anh ở ngoài phòng mổ và khẳng định: Tất cả quân và dân trên đảo sẽ cùng anh chị vượt qua giai đoạn khó khăn này. Lại một lần nữa những giọt nước mắt của anh Thi trào ra.

Bác sĩ Ngọc bước vào phòng mổ. Anh thì ngồi đợi bên ngoài. Đợi mãi, đợi mãi, nóng ruột quá anh rón rén đến nhìn vào khe cửa phòng mổ. Một màn hình ở giữa phòng hiện ra, trên đó có rất nhiều bác sĩ đang ngồi quanh một chiếc bàn lớn để chỉ dẫn cho bác sĩ Ngọc, bác sĩ Nguyễn Xuân Lãn tiến hành mổ cho mẹ. Anh thấy yên tâm phần nào!

Nhớ về phút giây chờ đợi đó, anh Thi kể: “Tôi đợi ngoài cứ chốc chốc lại xem đồng hồ. 10 phút, 15 phút, 30 phút…Thời gian cứ trôi qua nặng nề trong tôi. Không thấy có động tĩnh gì, tôi lại đến khe cửa nhìn vào. Vợ tôi vẫn nằm trên bàn mổ, các bác sĩ vẫn đang tập trung vào màn hình. Tôi lại ngồi xuống chờ đợi. Và rồi sau một giờ trong phòng mổ, một giờ mà tôi cứ ngỡ dài tận một trăm năm, tiếng khóc của trẻ sơ sinh cũng vang lên, tôi chạy lại cửa phòng mổ. Cửa phòng vẫn đóng chặt. Một lúc sau, bác sĩ Ngọc bước ra, tười cười nói với tôi: Chúc mừng anh. Mọi người vỗ tay chúc mừng, tôi vui mà trào nước mắt”.

Ngay sau đó, điện thoại của trạm xá thị trấn reo lên liên tục với những lời chúc mừng. Anh Thi hiểu rằng, cùng với gia đình anh, cả thị trấn Trường Sa lớn cũng vừa vượt qua một thử thách. Để mãi khắc ghi, biết ơn những người đã vất vả vì sự ra đời của con mình, vợ chồng anh Thi quyết định đặt tên cho con là Nguyễn Ngọc Trường Xuân.

Theo chị Thúy, cái tên Nguyễn Ngọc Trường Xuân có dáng dấp của Trường Sa, của bác sĩ Nguyễn Hà Ngọc và bác sĩ Nguyễn Xuân Lãn. Nguyễn Ngọc Trường Xuân ý nghĩa là vậy. “Trộm vía, từ khi bé Trường Xuân sinh ra tới giờ ăn ngủ tốt và lớn lên từng ngày. Vợ chồng tôi chưa phải lo một viên thuốc nào cho con cả. Có lẽ, Trường Xuân hợp với khí hậu ở đảo, hợp với nắng, gió Trường Sa rồi” – Anh Thi chia sẻ thêm với tôi.

Chia tay gia đình bé Nguyễn Ngọc Trường Xuân, anh Thi tiễn tôi ra tận cuối đường. Anh nói mơ ước của vợ chồng anh là sau này cháu Trường Xuân sẽ trở thành một cô giáo để dạy học cho các em nhỏ nơi đây…

Ghi chép của Duy Thành

Tags:

 

0 Phản hồi

Vui lòng cho biết ý kiến của bạn